Hạ Ngữ Hàm trên tay cầm theo túi đồ ăn bạn
trai ưa thích, đi vào đại sảnh công ty của Vương Trạch Nguyên.
Vừa mới tan tầm, khi cô gọi điện, Trạch Nguyên nói hôm nay anh phải tăng ca.
Đang lúc cô lấy di động ra, chuẩn bị gọi điện thoại cho anh, chờ anh xuống lầu, lại thấy một đôi tuổi trẻ nam nữ từ thang máy đi ra, người phụ nữ gắt gao ôm lấy cánh tay người đàn ông, người nam đang say sưa hôn mặt người nữ kia. Cô thật ngạc nhiên, toàn thân cứng đờ, túi xách trên rơi xuống mặt đất.
Là bạn trai cô Vương Trạch Nguyên, anh không phải nói anh muốn tăng ca?
Cặp nam nữ cuồng nhiệt kia dừng lại, vừa thấy cô, nam nhân nhất thời lộ ra biểu tình kinh ngạc.
“Ngữ Hàm, em, làm sao em có thể ở đây?” Vương Trạch Nguyên kinh ngạc, vẻ mặt lộ một chút bối rối, bởi vì anh không nghĩ tới bạn gái sẽ tới công ty tìm anh.
Đứng ở bên cạnh anh là một cô gái trẻ tuổi, vừa thấy cô, vẻ mặt hiện lên địch ý, nhưng một chút cũng không có buông tay, như trước vẫn ôm anh một cách gắt gao.
Cô cũng biết cô gái trẻ tuổi kia là ai, cô ấy là Trầm Đình Đình, năm trước khi cô cùng bạn trai tham gia dạ hội ở công ty anh từng gặp qua, Trầm Đình Đình mới tốt nghiệp, vừa mới tới công ty làm không bao lâu, lúc ấy cô còn hướng chính mình nói lời cảm tạ, nói bạn trai cô là người làm trong công ty đã lâu, hay chiếu cố cô.
“Trạch Nguyên, rốt cuộc chuyện này là sao?” Hạ Ngữ Hàm toàn thân cứng ngắc, cô chưa bao giờ nghĩ tới bạn trai lại bắt cá hai tay, cho dù hiện tại tận mắt nhìn thấy, nhưng cô vẫn không muốn tin đây là sự thật.
“Chuyện này……”
“Như chị thấy đó, tôi cùng Trạch Nguyên hiện tại đang yêu nhau.” Đứng bên cạnh Vương Trạch Nguyên, Trầm Đình Đình không chút nào cảm thấy hổ thẹn, thay anh trả lời.
“Các người đang kết giao? Nhưng tôi là bạn gái……” Hạ Ngữ Hàm trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch, như thế nào cũng không ngờ tới, kinh ngạc.
“Nhưng anh ấy hiện tại là người yêu của tôi.”
“Cái gì?”
“Tốt lắm, Đình Đình, em đừng nói nữa, để tự anh nói.” Anh sờ sờ đầu, tự biết đuối lý, nhưng nếu đã bị bắt gặp, thì đem mọi chuyện nói rõ ràng .
“Ngữ Hàm, thực xin lỗi, anh biết em đối với anh tốt lắm, nhưng là chuyện tình cảm, anh không có khả năng ngăn ngừa, cho nên……”
“Cho nên?” Hạ Ngữ Hàm tâm phảng phất bị vét sạch cô kinh ngạc nhìn anh.
“Cho nên chính là…… Chúng ta –”
“Quên đi, để tôi nói cho chị rõ.” Chịu không nổi tính cách của Vương Trạch Nguyên cứ chần chừ, Trầm Đình Đình không kiên nhẫn chen ngang, không có áy náy, ngược lại lấy tư cách bạn gái chính thức đối mặt với cô, mà nói: “Kỳ thật tôi cùng Trạch Nguyên đã qua lại với nhau được ba tháng, tôi muốn anh nói rõ ràng với cô, nhưng anh vẫn nói muốn cho cô một chút thời gian, sợ làm cô tổn thương, nếu hôm nay đã gặp như vậy, cô nên từ bỏ đi, bởi vì tụi tôi đã sống cùng nhau.”
“Sống cùng một chỗ?” Hạ Ngữ Hàm nắm chặt bàn tay nhỏ bé lại, toàn thân run run. Không nghĩ tới bạn trai chẳng những bắt cá hai tay, tình cảm mới còn phát triển thật sự nhanh.
Nhớ tới hai người cùng ở chung một chỗ, Vương Trạch Nguyên mặt có vẻ xấu hổ, hướng cô giải thích,“Ngữ Hàm, thực xin lỗi, anh nghĩ chúng mình tốt nhất nên chia tay đi.” Ngữ Hàm là người ôn nhu khả ái, nhưng Đình Đình lại nhiệt tình hoạt bát, chịu không được sự tấn công của đối phương, anh đành phải phụ Ngữ Hàm.
Nghe được câu kia, Hạ Ngữ Hàm nghẹn ngào nói không ra lời, cô không nghĩ tới sẽ nghe được câu nói đó từ miệng bạn trai, cô vẫn cho rằng tình cảm của bọn họ vẫn ổn định.
“Ngữ Hàm,thật ra hai tháng gần đây anh thường nói anh tăng ca, hơn nữa không có rảnh cùng em gặp mặt, anh nghĩ em sẽ phát hiện mới đúng……”
“Đó là bởi vì tôi tin tưởng anh, hơn nữa anh không phải đáp ứng rồi sao, muốn tìm thời gian theo tôi về nhà sao?” Hạ Ngữ Hàm nước mắt chảy xuống, lòng đau như cắt. Cô là tin tưởng anh, kết quả lại là như thế này, anh bắt cá hai tay mà cô thì ngây ngốc tính đem anh về giới thiệu cho cha mẹ…..
“Thật có lỗi, Ngữ Hàm.” Điều Vương Trạch Nguyên có thể nói cũng chỉ là thật có lỗi.
“Nói rõ ràng rồi, chúng mình nhanh đi thôi, bằng không không có thời gian.” Trầm Đình Đình lôi kéo anh đi, sợ anh bởi vì Hạ Ngữ Hàm khóc mà mềm lòng.
“Chờ một chút, Trạch Nguyên.”
Hạ Ngữ Hàm tiến lên muốn giữ tay bạn trai, không ngờ Trầm Đình Đình đẩy cô ngã sóng xòai, Vương Trạch Nguyên thấy thế muốn lại đỡ cô, lại bởi vì bạn gái mới nhìn chằm chằm mà không di chuyển.
Trầm Đình Đình trước khi đi không quên cảnh cáo nói: “Hạ tiểu thư, về sau mong cô đừng gọi điện cho bạn trai tôi, có được không?”
Cô hai mắt đẫm lệ, mơ hồ nhìn hai người rời đi, bốn phía cảnh tượng cũng lâm vào một mảnh mơ mơ màng màng.
Nam nhân một khi thay đổi tâm, liền trở nên tuyệt tình, phim truyền hình không phải thường xuyên diễn như vậy sao ? Thấy cô bị đẩy ngã, bạn trai chẳng những không có nâng dậy, còn xoay người rời đi, phảng phất bọn họ trong lúc đó chưa từng cùng một chỗ, thời gian ban năm như qua lại mây khói……
Hạ Ngữ Hàm chậm rãi đứng lên, cảm thấy mìnhy phải một trận đau đớn, nguyên lai là vừa mới té ngã nên trầy da, nhưng như thế nào cũng không bằng cảm giác nội tâm cô đang đau đớn.
Cô ngây ngốc đứng ở tại chỗ, nhìn vết thương trên mình y, đau lòng không thôi, mặc cho nước mắt chảy xuống hai má.
Trạch Nguyên làm sao có thể đối với cô như vậy, cô là như vậy tin tưởng anh……
“Tiểu thư, cô không sao chứ? Cô cầm giấy lau mặt đi.”
Hạ Ngữ Hàm tiếp nhận giấy của một người qua đường, phát hiện có không ít người đang nhìn cô, cô nhanh lau đi nước mắt trên mặt .“Tôi không sao, cám ơn.”
Hạ Ngữ Hàm đi về phía trước vài bước, cô cúi đầu, không nhìn đám đông,đầu trống rỗng, suy nghĩ hỗn loạn.
Tuy rằng lau đi nước mắt, lại vẫn muốn khóc, cô cứ như vậy đứng tại chỗ, tới lúc di động đột nhiên vang lên tiếng chuông cô mới sực tỉnh.
Là Lí Tư Giai gọi tới.“Uy, Ngữ Hàm, buổi tối có bận hay không? Muốn hay không theo tớ đi uống một chén.”
Cô cắn môi nhịn xuống không khóc,Hạ Ngữ Hàm nghe được thanh âm của bạn tốt, lại một lần nữa rơi lệ. “Tư Giai, tớ nói cho bạn nghe, Trạch Nguyên, anh ta có bạn gái mới rồi –”
Vừa mới tan tầm, khi cô gọi điện, Trạch Nguyên nói hôm nay anh phải tăng ca.
Đang lúc cô lấy di động ra, chuẩn bị gọi điện thoại cho anh, chờ anh xuống lầu, lại thấy một đôi tuổi trẻ nam nữ từ thang máy đi ra, người phụ nữ gắt gao ôm lấy cánh tay người đàn ông, người nam đang say sưa hôn mặt người nữ kia. Cô thật ngạc nhiên, toàn thân cứng đờ, túi xách trên rơi xuống mặt đất.
Là bạn trai cô Vương Trạch Nguyên, anh không phải nói anh muốn tăng ca?
Cặp nam nữ cuồng nhiệt kia dừng lại, vừa thấy cô, nam nhân nhất thời lộ ra biểu tình kinh ngạc.
“Ngữ Hàm, em, làm sao em có thể ở đây?” Vương Trạch Nguyên kinh ngạc, vẻ mặt lộ một chút bối rối, bởi vì anh không nghĩ tới bạn gái sẽ tới công ty tìm anh.
Đứng ở bên cạnh anh là một cô gái trẻ tuổi, vừa thấy cô, vẻ mặt hiện lên địch ý, nhưng một chút cũng không có buông tay, như trước vẫn ôm anh một cách gắt gao.
Cô cũng biết cô gái trẻ tuổi kia là ai, cô ấy là Trầm Đình Đình, năm trước khi cô cùng bạn trai tham gia dạ hội ở công ty anh từng gặp qua, Trầm Đình Đình mới tốt nghiệp, vừa mới tới công ty làm không bao lâu, lúc ấy cô còn hướng chính mình nói lời cảm tạ, nói bạn trai cô là người làm trong công ty đã lâu, hay chiếu cố cô.
“Trạch Nguyên, rốt cuộc chuyện này là sao?” Hạ Ngữ Hàm toàn thân cứng ngắc, cô chưa bao giờ nghĩ tới bạn trai lại bắt cá hai tay, cho dù hiện tại tận mắt nhìn thấy, nhưng cô vẫn không muốn tin đây là sự thật.
“Chuyện này……”
“Như chị thấy đó, tôi cùng Trạch Nguyên hiện tại đang yêu nhau.” Đứng bên cạnh Vương Trạch Nguyên, Trầm Đình Đình không chút nào cảm thấy hổ thẹn, thay anh trả lời.
“Các người đang kết giao? Nhưng tôi là bạn gái……” Hạ Ngữ Hàm trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch, như thế nào cũng không ngờ tới, kinh ngạc.
“Nhưng anh ấy hiện tại là người yêu của tôi.”
“Cái gì?”
“Tốt lắm, Đình Đình, em đừng nói nữa, để tự anh nói.” Anh sờ sờ đầu, tự biết đuối lý, nhưng nếu đã bị bắt gặp, thì đem mọi chuyện nói rõ ràng .
“Ngữ Hàm, thực xin lỗi, anh biết em đối với anh tốt lắm, nhưng là chuyện tình cảm, anh không có khả năng ngăn ngừa, cho nên……”
“Cho nên?” Hạ Ngữ Hàm tâm phảng phất bị vét sạch cô kinh ngạc nhìn anh.
“Cho nên chính là…… Chúng ta –”
“Quên đi, để tôi nói cho chị rõ.” Chịu không nổi tính cách của Vương Trạch Nguyên cứ chần chừ, Trầm Đình Đình không kiên nhẫn chen ngang, không có áy náy, ngược lại lấy tư cách bạn gái chính thức đối mặt với cô, mà nói: “Kỳ thật tôi cùng Trạch Nguyên đã qua lại với nhau được ba tháng, tôi muốn anh nói rõ ràng với cô, nhưng anh vẫn nói muốn cho cô một chút thời gian, sợ làm cô tổn thương, nếu hôm nay đã gặp như vậy, cô nên từ bỏ đi, bởi vì tụi tôi đã sống cùng nhau.”
“Sống cùng một chỗ?” Hạ Ngữ Hàm nắm chặt bàn tay nhỏ bé lại, toàn thân run run. Không nghĩ tới bạn trai chẳng những bắt cá hai tay, tình cảm mới còn phát triển thật sự nhanh.
Nhớ tới hai người cùng ở chung một chỗ, Vương Trạch Nguyên mặt có vẻ xấu hổ, hướng cô giải thích,“Ngữ Hàm, thực xin lỗi, anh nghĩ chúng mình tốt nhất nên chia tay đi.” Ngữ Hàm là người ôn nhu khả ái, nhưng Đình Đình lại nhiệt tình hoạt bát, chịu không được sự tấn công của đối phương, anh đành phải phụ Ngữ Hàm.
Nghe được câu kia, Hạ Ngữ Hàm nghẹn ngào nói không ra lời, cô không nghĩ tới sẽ nghe được câu nói đó từ miệng bạn trai, cô vẫn cho rằng tình cảm của bọn họ vẫn ổn định.
“Ngữ Hàm,thật ra hai tháng gần đây anh thường nói anh tăng ca, hơn nữa không có rảnh cùng em gặp mặt, anh nghĩ em sẽ phát hiện mới đúng……”
“Đó là bởi vì tôi tin tưởng anh, hơn nữa anh không phải đáp ứng rồi sao, muốn tìm thời gian theo tôi về nhà sao?” Hạ Ngữ Hàm nước mắt chảy xuống, lòng đau như cắt. Cô là tin tưởng anh, kết quả lại là như thế này, anh bắt cá hai tay mà cô thì ngây ngốc tính đem anh về giới thiệu cho cha mẹ…..
“Thật có lỗi, Ngữ Hàm.” Điều Vương Trạch Nguyên có thể nói cũng chỉ là thật có lỗi.
“Nói rõ ràng rồi, chúng mình nhanh đi thôi, bằng không không có thời gian.” Trầm Đình Đình lôi kéo anh đi, sợ anh bởi vì Hạ Ngữ Hàm khóc mà mềm lòng.
“Chờ một chút, Trạch Nguyên.”
Hạ Ngữ Hàm tiến lên muốn giữ tay bạn trai, không ngờ Trầm Đình Đình đẩy cô ngã sóng xòai, Vương Trạch Nguyên thấy thế muốn lại đỡ cô, lại bởi vì bạn gái mới nhìn chằm chằm mà không di chuyển.
Trầm Đình Đình trước khi đi không quên cảnh cáo nói: “Hạ tiểu thư, về sau mong cô đừng gọi điện cho bạn trai tôi, có được không?”
Cô hai mắt đẫm lệ, mơ hồ nhìn hai người rời đi, bốn phía cảnh tượng cũng lâm vào một mảnh mơ mơ màng màng.
Nam nhân một khi thay đổi tâm, liền trở nên tuyệt tình, phim truyền hình không phải thường xuyên diễn như vậy sao ? Thấy cô bị đẩy ngã, bạn trai chẳng những không có nâng dậy, còn xoay người rời đi, phảng phất bọn họ trong lúc đó chưa từng cùng một chỗ, thời gian ban năm như qua lại mây khói……
Hạ Ngữ Hàm chậm rãi đứng lên, cảm thấy mìnhy phải một trận đau đớn, nguyên lai là vừa mới té ngã nên trầy da, nhưng như thế nào cũng không bằng cảm giác nội tâm cô đang đau đớn.
Cô ngây ngốc đứng ở tại chỗ, nhìn vết thương trên mình y, đau lòng không thôi, mặc cho nước mắt chảy xuống hai má.
Trạch Nguyên làm sao có thể đối với cô như vậy, cô là như vậy tin tưởng anh……
“Tiểu thư, cô không sao chứ? Cô cầm giấy lau mặt đi.”
Hạ Ngữ Hàm tiếp nhận giấy của một người qua đường, phát hiện có không ít người đang nhìn cô, cô nhanh lau đi nước mắt trên mặt .“Tôi không sao, cám ơn.”
Hạ Ngữ Hàm đi về phía trước vài bước, cô cúi đầu, không nhìn đám đông,đầu trống rỗng, suy nghĩ hỗn loạn.
Tuy rằng lau đi nước mắt, lại vẫn muốn khóc, cô cứ như vậy đứng tại chỗ, tới lúc di động đột nhiên vang lên tiếng chuông cô mới sực tỉnh.
Là Lí Tư Giai gọi tới.“Uy, Ngữ Hàm, buổi tối có bận hay không? Muốn hay không theo tớ đi uống một chén.”
Cô cắn môi nhịn xuống không khóc,Hạ Ngữ Hàm nghe được thanh âm của bạn tốt, lại một lần nữa rơi lệ. “Tư Giai, tớ nói cho bạn nghe, Trạch Nguyên, anh ta có bạn gái mới rồi –”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét