“Mẹ......” Nhã Kỳ thấy Đan Tuyết liền hoảng sợ, lập tức từ trên đùi Lãnh
Thiên Hữu nhảy xuống.
“Thúc thúc, giữ bí mật đó......” Nhã Kỳ hướng Lãnh Thiên Hữu làm động tác
thần bí, sau đó hừng hực chạy đến bên Đan Tuyết. Bé không muốn cho mẹ biết mình
vì mẹ mà đi cầu tình.
Từ nhỏ, bé chỉ biết tính tình mẹ không tốt, cho nên, chuyện mẹ làm không
được hay là giao cho bé làm đi! Tuy không biết có thành công hay không nhưng bé
sẽ cố gắng
“Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi. Không được cùng người kia nói
chuyện! Sao lại không nghe lời?!” Đan Tuyết hung dữ nhìn Nhã Kỳ. Nhã Kỳ cũng
biết chính mình làm sai, cúi đầu không dám nói một lời nào.
“Mẹ…Thật ra, Lãnh thúc thúc không hề xấu”. Nhã Kỳ nghĩ, vẫn là quyết định
nói giúp Lãnh thúc thúc, vừa rồi thúc thúc còn theo mình chơi tiểu phi điệp
“Con nói cái gì?!”Đan Tuyết nhíu mày, con bé này hôm nay làm sao vậy? Sao
lại đi nói giúp nam nhân đáng giận kia?Không phải con bé rất sợ hắn sao? Vừa
rồi hắn cùng con bé làm cái gì mà làm con bé như vậy.
Nhã kỳ cũng không dám hé răng nữa,
bởi vì, bé phát hiện mẹ đã giận, nếu bé còn dám nói chuyện nữa, mẹ nhất định sẽ
nổi giận, tốt nhất là bé vẫn nên ngậm miệng.
“Phương thức dạy bảo của cô như vậy, Nhã Kỳ cho dù là thiên sứ, cũng sẽ
bị cô biến thành ác ma” Lãnh Thiên Hữu không nhìn được nữa, đã đi tới.
“Anh quản chuyện gì!” Đan Tuyết đánh một cái trong không khí, trừng mắt
liếc Lãnh Thiên Hữu một cái, đầu óc hắn tôi có phải bị đánh hỏng rồi hay không,
đột nhiên lúc này lại thích xem mồm vào.
“Tốt nhất, cô đối xử với con bé tốt một chút, nếu không…” Lãnh Thiên Hữu
từ từ kề sát thân thể của cô, khuôn mặt lãnh khốc từ từ tiến gần khuôn mặt cô,
lạnh lùng nói.
“Nếu không như thế nào?!” Đan Tuyết
không chịu thua, giương mắt lại với hắn.
“Nếu không tôi sẽ điều tra lai lịch con bé, sau đó......” Lãnh Thiên Hữu
uy hiếp cô
“Anh dám?!” Đan Tuyết trong lòng căng thẳng, cô thế nhưng bị lời nói của
hắn dọa đến. Tuyệt đối không thể cho hắn biết lai lich đứa nhỏ, nếu hắn biết
được...... vậy......hậu quả thật không tưởng tượng nổi.
Lãnh Thiên Hữu ngơ ngác một chút, nhìn chằm chằm Đan Tuyết, lãnh khí
trong mắt từ từ tản đi.
Nữ nhân này rốt cuộc làm sao vậy? Tại sao vừa nói đến lai lịch đứa nhỏ, cô
ấy liền khẩn trương đến như vậy. Chẳng lẽ, lai lịch đứa nhỏ có bí mật gì không
thể cho ai biết sao?
“Thúc thúc...... Mẹ......” Nhã Kỳ
bị kẹp ở giữa hai người, lo lắng nhìn bọn họ, thật sự sợ bọn họ lại to tiếng,
thậm chí đánh nhau
Lãnh Thiên Hữu cúi đầu nhìn qua Nhã Kỳ, sau đó lại nhìn Đan Tuyết một
chút, quyết định trước mặt đứa nhỏ cho cô một chút thể diện (convert: quyết
định ở đứa nhỏ trước mặt phóng cô một con ngựa) “Cho nên…..Cô tốt nhất nên biết
điều, đối với con bé tốt một chút”.
Nói xong, hắn không quay đầu lại, liền đi lên lầu. Mặc dù nhìn qua là hắn
bỏ qua, nhưng trong lòng hắn đã có một nghi vấn khác, lòng hiếu kỳ thúc đẩy,
hắn muốn biết chân tướng việc này.
Nhưng là, tạm thời hắn không có nhiều tinh lực cùng thời gian
Nhìn Lãnh Thiên Hữu vội vàng rời đi, Đan Tuyết nhẹ
nhõm thở dài một hơi, cô thật sự không nghĩ tới, câu nói vừa rồi thế nhưng làm cô
toàn thân toát ra mồ hôi lạnh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét