Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Đối kháng lão công ác ma 31


“Là sao?” Lãnh Thiên Hữu mi mắt rung rung nhìn cô ‘lầm ‘? !Ha ha… Xem ra cô chính là không làm rõ ràng tình huống.
“Nếu như biết đây là nhà của anh, anh có quỳ xuống cầu xin tôi, tôi cũng không chịu liếc mắt nhìn, huống chi là ở!” Đan Tuyết quật cường nói, những năm gần đây, cô ngoại trừ học môn phòng bị người xấu, còn học cách dùng kiên cường của bản thân để đối phó những thứ vô lại kia.
“Cô cứ như vậy chán ghét tôi? ” Lãnh Thiên Hữu đột nhiên nắm vai Đan Tuyết, đưa tay đem đầu của cô hướng về phía mình, Đan Tuyết cho dù dùng sức lực toàn thân cũng không cách nào né ra được.
Lãnh Thiên Hữu từ từ thấp đầu xuống, lạnh lùng cố định hướng trên môi Đan Tuyết mà hôn, sau đó lạnh lùng đối với Đan Tuyết nói “Muốn tránh tôi ra? Nằm mơ.” Nói xong, buông tay ra làm Đan Tuyết không đứng vững mà té ở trên ghế sa lon.
“Anh rốt cuộc muốn như thế nào? ” Đan Tuyết giận dữ la hét, chẳng lẽ đời này sẽ không trốn thoát khỏi lòng bàn tay của hắn sao? Bọn họ không phải là ba năm trước đây đã sớm kết thúc rồi sao?
Tại sao? Tại sao hắn còn xuất hiện? Tại sao hắn còn đối với mình như vậy?
“Muốn như thế nào! Tôi chỉ muốn… Muốn cho cuộc sống của cô phải phụ thuộc vào tôi” Lãnh Thiên Hữu suy nghĩ một chút, dùng câu nói mơ hồ không rõ này, lập lờ nước đôi trả lời lại cô.
“Anh? Anh tại sao phải thế ?Tôi không cần!”
“Tôi nghĩ cô hẳn là biết đây là gì? Nếu như cô còn biết chữ?” Lãnh Thiên Hữu đem hai vật ném tới trên người Đan Tuyết, giọng nói vẫn lạnh như băng, sau cũng không thèm quay đầu lại mà đi lên lầu.
Một tờ giấy hồng hôn thú đến chói mắt, một tờ giấy A4 khác có tiêu đề là “Hiệp nghị sách” .
Đừng nói là những thứ khác, chỉ một tờ giấy kết hôn màu hồng chói mắt kia, là có thể đem cô đánh ngất. Ba năm cô thế nhưng đã quên, bọn họ trong lúc này vẫn còn có một tờ giấy hôn phú.
Mở ra xem,bức hình của cô trên mặt là nụ cười sáng lạn vẫn tồn tại, khi đó cô rốt cuộc là nghĩ như thế nào ? Thật là đáng chết, ngốc đến chết cũng không biết, lại vẫn cười lên như vậy?

Đan Tuyết tức giận một tay cầm lấy tờ giấy hôn thú xé thành hai nửa, sau đó lại xé… xé, một loại cảm giác thống khoái trước nay chưa từng có.
Nghĩ khống chế cô sao ? Không dễ dàng như vậy đâu.
Nhưng khi ném mấy mảnh nhỏ hôn thú còn xót lại lên cao, Đan Tuyết chú ý tới tờ giấy A4.
Đan Tuyết cầm lên, thời điểm nội dung hiện ra ở trước mặt cô, cô chỉ còn nước muốn té xỉu.
Trên giấy A4 trống không , đơn giản viết mấy chữ như vậy: chị em Đan Tuyết nguyện ý vào ở Lãnh gia, lấy thân phận người giúp việc không tính tiền thuê nhà cùng nhau sống chung. Chữ ký — Đan Vũ, Đan Tuyết!
Người giúp việc? Người giúp việc? chủ ý của ai vậy? Lãnh Thiên Hữu? Hay là Đan Vũ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét